Ai cũng có những lúc vui, những lúc buồn.... Tất nhiên rồi, nếu bạn có trái tim biết cảm nhận.... Tôi cũng có một trái tim như vậy.... Nhưng nhiều khi tôi thấy, mà chính xác hơn là tôi cảm nhận được điều ấy rõ ràng lắm. Bạn biết điều gì không? Uhm, nỗi buồn chứ còn cái gì nữa đâu?Tôi cố bình tĩnh lại rồi nhắn tin cho người bạn mới quen ấy.... Có thể những phút hồ đồ mà tôi thấy mình có lỗi.... Lại cầm chiếc phone lên, bình tĩnh nhắn lại.... Nhưng cũng không thấy hồi âm lại.... Nhưng bạn biết không, khi tin nhắn đầu tiên tôi nhận chỉ vẹn vẹn có 3 chữ : Co chuyen j? Ôi, tôi có cảm giác xa lạ quá, xa lạ lắm. Nhưng đâu có xa lạ bao nhiêu? Tôi có cảm giác rùng mình lành lạnh, bạn có cảm nhận được không? Tôi không chắc lắm, tôi nhắn tin thứ 2.... và lại nhận được 2 ký tự gọn gàng: Nc j? Hụt hẫng trước thái độ lạnh lùng đến ghê người ấy. Đâu phải không quen biết nhau đâu? Thế mà những ngôn ngữ ấy đã làm tôi phải cảm nhận một điều gì đó mà giờ này tôi không thể miêu tả được....
Rồi tin nhắn thứ 3..... : Thi nc j moi dc chu.Co ch j dau ma nc..... Thôi cũng không cần nói đến tin nhắn thứ 4 làm gì.... Vì đã đủ, tôi thấy dường như mình đang nói chuyện với một người xa lạ. Chợt buồn, thoáng buồn và bây giờ vẫn đang buồn.... Tôi chẳng biết nói sao sau dấu ba chấm lửng kia. Cũng có thể là để dành cho người ấy viết.
Cái cảm giác này đã quá lâu rồi tôi không cảm nhận được.... Nhưng chẳng hiểu vì sao mình lại như thế này. Cái cảm giác thất vọng, hụt hẫng và ớn lạnh.... Buồn thật! Entry buồn!
Chuyện gì đang xảy ra? Nhiều khi tôi muốn quan tâm, muốn lo lắng một chút, một chút thôi.... Nhưng có lẽ.... Có lẽ tôi lại phải để dấu ba chấm phía sau chờ......chờ lời giải đáp hoặc không là gì....
0 comments:
Post a Comment